World Cup 2026 Không Đủ Sức “Cứu Vãn” Ngành Du Lịch Mỹ
Từng được kỳ vọng sẽ trở thành “cú hích” lịch sử, mang lại một mùa hè bùng nổ doanh thu chưa từng có, thế nhưng việc đồng đăng cai World Cup 2026 lại đang phơi bày một hiện thực phũ phàng đối với ngành công nghiệp không khói của nước Mỹ.
Những dữ liệu sụt giảm đáng báo động về tỷ lệ đặt phòng và vé máy bay đang gióng lên một hồi chuông cảnh báo. Cụ thể, nền kinh tế du lịch xứ cờ hoa đang trượt dài trong một cuộc khủng hoảng niềm tin và chi phí, bất chấp sức hút khổng lồ từ ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Bức tranh ảm đạm đằng sau tấm rèm nhung World Cup
Sự kiện Mỹ, Mexico và Canada bắt tay đồng tổ chức World Cup 2026 từng được giới chuyên gia kinh tế đánh giá là cơ hội “ngàn năm có một” để phục hồi hoàn toàn thị trường du lịch nội địa sau những dư chấn kéo dài của đại dịch. Tuy nhiên, khi thời điểm khai mạc giải đấu đang ngày một đến gần, sự hồ hởi ban đầu đã nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi lo âu tột độ.

Tại Kansas – một trong những thành phố trọng điểm vinh dự tổ chức các trận đấu có mặt nhiều đội tuyển quốc gia hàng đầu, không khí ảm đạm bao trùm lên giới kinh doanh dịch vụ. Đáng chú ý, có tới 85% cơ sở lưu trú tại thành phố này thừa nhận tỷ lệ lấp đầy phòng thấp hơn mức kỳ vọng rất nhiều. Không dừng lại ở đó, báo cáo uy tín từ hãng phân tích dữ liệu hàng không hàng đầu thế giới Cirium chỉ ra rằng, lượng đặt phòng trong tháng 7 đã sụt giảm 14% so với cùng kỳ năm trước. Tờ báo danh tiếng Telegraph thậm chí đã không ngần ngại sử dụng cụm từ “cú sốc kinh hoàng” để mô tả về hiện trạng này – một bức tranh hoàn toàn trái ngược với những lời hứa hẹn về một “kỷ nguyên bùng nổ du lịch” mà giới chức FIFA đã liên tục vẽ ra trong suốt nhiều năm qua.
Lực cản từ gánh nặng chi phí và “mê cung” hành chính
Sự thất thế của du lịch Mỹ trong kỳ World Cup này không phải là một tai nạn ngẫu nhiên, mà bắt nguồn từ những lực cản có tính hệ thống. Nguyên nhân cốt lõi đầu tiên khiến du khách quốc tế chùn bước chính là gánh nặng tài chính khổng lồ. Mặt bằng giá cả của hệ thống khách sạn và đặc biệt là giá vé vào sân theo dõi các trận đấu tại Mỹ bị đẩy lên mức đắt đỏ một cách vô lý, cao hơn hẳn so với hai quốc gia đồng chủ nhà.
Thêm vào đó, chi phí di chuyển đường bộ giữa các thành phố tổ chức tại Mỹ – một quốc gia có diện tích rộng lớn – cũng tiêu tốn một khoản ngân sách không hề nhỏ. Hậu quả tất yếu là làn sóng người hâm mộ đã quyết định “quay xe”, ưu tiên lựa chọn các gói trải nghiệm lưu trú và xem bóng đá tại Mexico hoặc Canada nhằm tối ưu hóa chi phí cá nhân.
Song song với rào cản kinh tế, các thủ tục hành chính rườm rà và phức tạp đã trở thành “giọt nước tràn ly”. Những rắc rối liên quan đến thị thực nhập cảnh từ cuối năm 2025, những cảnh báo liên tục về tình trạng xét duyệt visa chậm trễ, cộng hưởng cùng các thông tin về việc thu thêm phí xác thực hay chính sách kiểm tra lịch sử mạng xã hội trong 5 năm gần nhất đã đánh sập hoàn toàn niềm tin của du khách toàn cầu vào một “nước Mỹ cởi mở”.
Đỉnh điểm của chu kỳ thoái trào với những con số thiệt hại
Đáng quan ngại hơn, sự sụt giảm trong mùa World Cup chỉ là phần nổi của một “tảng băng chìm”. Thực tế cho thấy, đà suy thoái của ngành du lịch Mỹ đã manh nha từ rất lâu trước khi tiếng còi khai cuộc cất lên. Dữ liệu nghiên cứu chuyên sâu từ Hội đồng Du lịch và Lữ hành Thế giới (WTTC) đã chỉ ra một sự thật cay đắng: Lượng khách quốc tế đến Mỹ trong năm 2025 đã giảm tới 5,5% so với năm 2024. Đây không chỉ là một con số biến động thông thường, mà là mức giảm sâu kỷ lục trong vòng hai thập kỷ qua – tồi tệ nhất kể từ cuộc đại suy thoái kinh tế toàn cầu năm 2008 và chỉ đứng sau thời kỳ “đóng băng” do đại dịch Covid-19.

Sự sụt giảm này đã tạo ra một hố sâu thâm hụt tài chính khổng lồ. WTTC ước tính tổng chi tiêu của du khách quốc tế tại Mỹ đã “bốc hơi” 8,4 tỷ USD. Thậm chí, theo phân tích từ Tạp chí Kinh tế Du lịch Mỹ, nếu tính toán dựa trên tốc độ tăng trưởng kỳ vọng theo chu kỳ tự nhiên, con số thiệt hại thực tế đối với nền kinh tế nước này có thể chạm ngưỡng 25 tỷ USD.
Bà Gloria Guevara, Giám đốc điều hành của WTTC, đã đưa ra lời cảnh báo đanh thép: Nước Mỹ đang đứng trước nguy cơ đánh mất vị thế thống trị vào tay các thị trường du lịch mới nổi tại châu Á nếu không ngay lập tức cải tổ chính sách để trở thành một điểm đến thân thiện hơn. Nghịch lý nằm ở chỗ, thế giới đang chứng kiến sự bùng nổ giao thương với thêm 80 triệu người đi du lịch quốc tế, nhưng họ đã thẳng thừng gạch tên nước Mỹ khỏi bản đồ hành trình. Các thị trường gửi khách truyền thống và giàu tiềm năng như Đức, Ấn Độ, Pháp, Chile, Australia và Trung Quốc đều ghi nhận mức sụt giảm nghiêm trọng. Ở chiều ngược lại, người láng giềng Mexico lại hưởng lợi trực tiếp khi đón thêm một triệu lượt khách quốc tế trong năm 2025.
Bi kịch từ doanh nghiệp địa phương đến “đế chế” Disney
Tình trạng vắng bóng khách quốc tế đã giáng một đòn chí mạng trực tiếp lên toàn bộ hệ sinh thái doanh nghiệp dịch vụ nội địa. Những người làm du lịch thực chiến đang phải “gồng mình” trong bế tắc. Ông Joe Koenen, Giám đốc điều hành công ty lữ hành Seattle Free Walking Tours, chia sẻ trong sự ngao ngán: Mặc dù doanh nghiệp của ông đã phải “đốt” một khoản ngân sách khổng lồ, chưa từng có trong lịch sử hoạt động cho các chiến dịch quảng cáo trực tuyến, nhưng lượng đặt tour thực tế vẫn tiếp tục lao dốc không phanh.
Tại Santa Monica, bang California, bi kịch kinh doanh còn hiện rõ nét hơn. Ông Adam Duford, chủ sở hữu hãng lữ hành Surf City Tours, đã phải đưa ra quyết định đau lòng khi sa thải toàn bộ 7 nhân viên vào tháng 10 năm ngoái. Bước sang năm 2025, doanh thu của công ty sụt giảm thảm hại, chỉ còn chưa tới một nửa so với thời kỳ đỉnh cao. Hiện tại, ông Duford vẫn đang chật vật xoay xở từng ngày để trả nợ các khoản vay khẩn cấp từ thời kỳ phong tỏa Covid-19.
Cơn bĩ cực này không chừa một ai, ngay cả những “gã khổng lồ” vững chãi nhất. Tập đoàn giải trí Disney mới đây đã phải công bố báo cáo tài chính quý gần nhất với những con số đầy u ám: Lượng khách tham quan tại hệ thống công viên giải trí nội địa giảm 1% so với cùng kỳ năm ngoái. Lãnh đạo cấp cao của Disney thừa nhận, con số này phản ánh “một phần sự sụt giảm liên tục và đáng báo động về lượng khách quốc tế”. Đồng thời, tỷ lệ lấp đầy phòng khách sạn nội địa của “đế chế” này cũng tụt dốc, từ mức 92% của một năm trước xuống chỉ còn 89% trong quý II năm nay.
Khủng hoảng niềm tin và nỗ lực “chữa cháy” muộn màng
Đứng trước nguy cơ đánh mất thị phần trầm trọng, Tổ chức xúc tiến du lịch quốc gia Mỹ (Brand USA) đã vội vã phát động một chiến dịch truyền thông quy mô lớn nhằm “xây dựng lại niềm tin cho du khách”. Họ nỗ lực đính chính hàng loạt thông tin sai lệch, khẳng định việc thu phí xác thực visa vẫn chưa được áp dụng và giải thích rõ ràng rằng đề xuất thu thập lịch sử mạng xã hội trong 5 năm không phải là một chính sách hiện hành mang tính áp đặt với mọi du khách.

Thế nhưng, những nỗ lực “chữa cháy” này dường như đã quá muộn màng khi dòng chảy du khách toàn cầu đã quyết định thay đổi lộ trình. Ông John Stewart, một du khách thượng lưu người Canada vốn coi Mỹ là điểm đến truyền thống với thói quen chi tiêu khoảng 10.000 USD mỗi dịp mùa xuân trong suốt 35 năm qua, đã quyết định hủy bỏ hoàn toàn kế hoạch trong năm nay. Lý do được đưa ra là ông không còn cảm thấy sự thoải mái với các chính sách đối ngoại cứng rắn của nước Mỹ.
Tương tự, một cặp vợ chồng khác là Caesar và Jane Nagai đã chuyển hướng chi tiêu hàng chục nghìn USD cho một kỳ nghỉ đẳng cấp tại Nhật Bản thay vì đến thành phố New York như dự định ban đầu. Ông Caesar khẳng định sẽ tiếp tục quay lại Nhật Bản và hướng tới các điểm đến giàu bản sắc văn hóa như Vienna hay Italy trong tương lai gần, chính thức loại bỏ Mỹ khỏi tầm ngắm. Sự quay lưng đồng loạt này đã khiến Văn phòng Du lịch và Lữ hành Quốc gia Mỹ phải đưa ra một dự báo vô cùng bi quan: Phải đến tận năm 2029 – tức là tròn một thập kỷ sau đại dịch – lượng khách quốc tế đến xứ cờ hoa mới có thể phục hồi lại mức trước thời kỳ khủng hoảng.
Lối thoát nào cho sự tái thiết “Thương hiệu Mỹ”?
Dù mang theo nhiều nỗi thất vọng, giải vô địch bóng đá thế giới vẫn được xem là một “chiếc phao cứu sinh” hiếm hoi trong bối cảnh u ám hiện tại. Ông Adam Sacks, Chủ tịch công ty phân tích dữ liệu uy tín Tourism Economics nhận định: World Cup dự kiến sẽ kéo khoảng 1 triệu du khách đến Mỹ trong năm nay. Do đó, lợi ích tài chính cục bộ mang lại cho các thành phố trực tiếp đăng cai vẫn rất đáng kể, mặc dù doanh số bán phòng khách sạn theo đoàn không tạo ra một cơn sốt bùng nổ như các chính quyền địa phương từng kỳ vọng.
Tuy nhiên, ông Sacks cũng thẳng thắn chỉ ra khoảng cách quá lớn giữa thực tế và những lời thổi phồng: FIFA từng tự tin dự đoán lượng khách tham quan World Cup sẽ tương đương với sức chứa của 100 trận siêu cúp bóng bầu dục (Super Bowl). Nhưng thực tế phũ phàng cho thấy sức hút chỉ dừng lại ở khoảng 10 trận Super Bowl. Rõ ràng, lượng doanh thu này là hoàn toàn không đủ sức để bù đắp cho những khoản tổn thất khổng lồ mà du lịch Mỹ đã phải gánh chịu trong năm 2025.
Theo các chuyên gia phân tích vĩ mô, để thực sự thoát khỏi tình trạng sa lầy này, nước Mỹ không thể chỉ trông chờ vào một vài sự kiện thể thao mang tính chu kỳ. Ông Sacks nhấn mạnh: Lối thoát duy nhất là các nhà hoạch định chính sách cấp cao cần bắt tay ngay vào việc đầu tư một cách nghiêm túc, cung cấp nguồn lực đầy đủ để tái thiết “Thương hiệu Mỹ” (Brand USA). Hơn thế nữa, họ cần chấm dứt ngay những lời lẽ ngoại giao gay gắt, đặc biệt là thái độ chống lại chính các quốc gia đồng minh của mình – một hành động bị đánh giá là đang “tự cản trở chính mình” trên bàn cờ kinh tế toàn cầu.
“Chúng ta chắc chắn sẽ vượt qua được giai đoạn đen tối này, vấn đề duy nhất còn lại chỉ là sẽ mất bao lâu,” ông Sacks kết luận. Một câu hỏi bỏ ngỏ để lại quá nhiều trăn trở cho một cường quốc du lịch từng không có đối thủ trên bản đồ thế giới.
Minh Thành